THVL ON THE WEB

thvl on the web

thvl on the web

Blog Article

CÁC CẬU KHÔNG XỨNG ĐÁNG MẶC CHIẾC ÁO NÀY!”

Hahaha. Chúng tôi không biết là nên cười hay khóc đây. Tôi nghĩ là sau đó ông đã bị cấm tới sân trong four trận vì cãi nhau với các phụ huynh cầu thủ Stoke. Và sau đó ông trở thành huyền thoại. Bạn biết không, hành động đó xuất phát từ tình yêu thương. Nếu không có ông thì sẽ không có tôi ngày hôm nay.
Jesse Lingard Ấu thơ trong tôi là (P1) hình ảnh 2
Jesse Lingard: Sau tất cả, số 14 thvl online đã thực sự trưởng thành
Khi tôi mới tới học viện, một ngày nọ tôi gặp Sir Alex ở hành lang và tôi đã chụp ảnh với ông. Tôi cười sung sướng. Chúng tôi treo bức tranh trong nhà và ông nội nói “Ông ấy, người quan trọng nhất. Một ngày nào đó, cháu sẽ thi đấu cho ông ấy”.

Người quan trọng nhất, đó là cách ông gọi Sir Alex. Vấn đề là tôi quá còi và không thể tăng cân. Tôi ăn McDonald's mà vẫn gầy. Ông tôi luôn bảo “Khi nào cháu sẽ ra vườn với ta? Cháu cần tăng nhiều cơ bắp hơn đấy”.

Ông đã láng xi măng cả khu vườn và dựng một cái lán bằng gỗ giống như phòng tập health and fitness center nhỏ. Cảm giác thật trần trụi. Nơi này không dành cho những người yếu đuối. Không nhạc, không radio. Chỉ có những đĩa sắt cũ ở đó. Tập deadlift rồi tập bench push.

Thực ra còn một cái đĩa bằng gốm ở phía trên cửa lán. Trên đó có một con chim hồng hạc nhỏ tinh ranh nói “Chào mừng đã đến đây”. Một chút vui nhộn đó là do bà tôi làm. Còn ngoại ra, mọi thứ thật trần trụi.

two. Tôi nhớ năm 9 tuổi, tôi đã đến văn phòng của bác Tony Whelan và nói “Thưa bác, liệu cháu có thể tập tạ được không? Ông cháu muốn biết”. Và bác Tony nói “Không. Cháu không thể tập được”.

Tôi đáp lại “Ồ, tại sao ạ?” Ông ấy trả lời: “Vì cháu mới 9 tuổi”.

Tôi vẫn biết ngoại hình của mình là một vấn đề. Khi lớn hơn, tôi bắt đầu “bơi” trong bộ quần áo rồi. Vẫn còn one bức hình của tôi ở Nike Cup và anh trai tôi luôn cười vì điều đó”. Khi ấy chúng tôi đối đầu AS Roma. Tôi 15 tuổi mà trông như 10 tuổi vậy. Còn những cầu thủ Italia, họ 15 mà trông như twenty five.



Khi bước ra sân và nhìn thấy đối thủ, những anh chàng đã có râu ria, tôi thầm nghĩ: “Chết tiệt”. Bạn có thể tìm thấy bức ảnh ấy. Tôi trông như một mascot chạy vào sân để làm trò cười.

Điều vui là chúng tôi giành chiến thắng trận đó. Khi đó chúng tôi thắng nhiều trận và tôi cũng đá tốt. Thế nhưng cơ thể lại không chịu lớn lên. Khi lên 16 tuổi, tôi thấy nhiều đồng đội đã được ký hợp đồng chuyên nghiệp còn tôi thì vẫn chưa có lời đề nghị nào. Tôi thấy khá buồn.

Thành thực mà nói, tôi nghĩ mình sẽ không ở đây nếu không phải vì Sir Alex, người quan trọng nhất. Một ngày, ông gặp tôi và gia đình ở văn phòng. Ông nói: “Cháu sẽ mất một khoảng thời gian chờ đợi đấy, Jesse. Chúng ta tin cháu nhưng cháu phải kiên nhẫn. Cháu sẽ chưa sẵn sàng cho đội một cho tới năm 22 hay 23 tuổi đâu.”

Không thể diễn tả được điều đó có tác động to lớn thế nào với tôi và gia đình đâu. Bạn sẽ nghĩ tôi thất vọng nhưng khi một huyền thoại như Sir Alex nói đội bóng tin tưởng tôi thì chỉ cần thế là đủ. Đáng ra ông ấy đâu cần phải gặp chúng tôi và nói với tôi như thế. Nhưng đó là lý do vì sao ông ấy là Sir Alex và vì sao Guy United là Man United.
Tôi sẽ không bao giờ quên one ngày, cái ngày mà tôi vẫn ở học viện và đi trên hành lang dẫn tới Carrington. Thật sự là tôi nghĩ có mình có một ngày tồi tệ. Tôi cứ bước đi và đột nhiên nghe thấy tiếng giày vang lên, nện rất mạnh xuống đất. Tôi quay lại “Quái quỷ… Ai làm thế vậy?”

Và đó là Sir Alex. Ông cười mỉm và nói: “Sao lại phản ứng như vậy, cậu bé?”

Ông ấy biết hành động đó có ý nghĩa như thế nào. Đó là khi bạn biết ông ấy thích bạn, khi ông ấy đang đùa vui một chút cùng bạn. Vài ngày sau tôi vẫn còn phấn khích. Người quan trọng nhất, tôi sẽ thi đấu cho ông ấy một ngày nào đó.

Tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày Sir Alex gọi tôi và Paul Pogba vào danh sách dự bị trong chuyến làm khách tới Newcastle. Chúng tôi mới 18, 19. Tôi nhớ mình đã nhìn khắp phòng thay đồ và thấy tất cả những huyền thoại đang chuẩn bị, họ đang kéo tất lên. Scholes. Rooney. Rio. Giggsy.

Lingard Pogba vs Chelsea
Lingard và Pogba
Tôi và Pogs ngồi ở ghế dự bị và bạn biết đấy, trước đó chúng tôi chỉ đá ở những trận đấu ở đội hai trước 200 người. Còn đây là fifty.000 người. Tôi nhớ là khi nhìn vào khán đài có kính rất lớn, nó đang rung lên. Và tôi nhìn sang Pogs như kiểu là nếu thầy đưa tôi vào sân, tôi sẽ tè ra quần mất.

May cho tôi là ngày hôm đó tôi vẫn ngồi ở ghế dự bị. Nhưng quả thực đó là thời khắc rất quan trọng. Được “thử lửa” và khoác chiếc áo Guy United cho Sir Alex như thế cũng giúp tôi có niềm tin lớn lao rồi. (còn nữa)

Report this page